Gió thổi về làng Shirakawago

0
(ĐĐDL Tổng Hợp) – Hãy cùng theo chân Hà Nguyễn đến với làng Shirakawago, cùng những cảm xúc và khám phá của một người yêu du lịch ở xứ Phù Tang

Trong máy của tôi có 1 list các điểm mà tôi muốn đi chia theo từng nước.

Nhờ công việc tôi có trách nhiệm và quyền để tìm hiểu về các điểm du lịch ngay trong 8 tiếng ngồi bám vào bàn làm việc ở công ty. Mỗi lần tìm thấy điểm nào mình muốn đi tôi lại cóp nhặt thông tin bỏ vô cái list đó và mơ đến ngày đặt chân đến.

Tháng 11 năm ngoái, cuối cùng tôi cũng có cơ hội đánh dấu 1 điểm mà tôi đã để trong cái list của tôi hơn 3 năm trời: làng cổ Shirakawago.

Shirakawago (8)

Làng cổ Shirakawago nằm ở phía tây của Nhật Bản, cách Tokyo 360km và cách Nagoya 170 km.

Năm 1995, làng được công nhận là di sản thế giới bởi vẻ đẹp cũng như giá trị lịch sử.

Những ngôi nhà trong làng được xây dựng từ khoảng 300 năm trước và hàng năm đều được tu sửa để đảm bảo chúng giữ nguyên được dáng vẻ.

Vẻ đẹp của những ngôi nhà này được khám phá bởi kiến trúc sư người Đức Bruno Julius Florian Taut vào năm 1935. Kiểu nhà mái tranh không phải là hiếm ở Nhật, nhưng những ngôi nhà ở Shirakawago do nằm ở khu vực nhiều tuyết rơi và gió mạnh nên nhà xoay theo hướng tránh gió và có mái hình tam giác để chống tuyết đọng trên mái nhà.

Thiết kế của ngôi nhà được đúc kết bởi kinh nghiệm của những người nông dân bình thường đã trở nên hoàn hảo tới mức dù chỉ sử dụng các nguyên liệu thiên nhiên như các kè gỗ, và mái tranh lợp, các ngôi nhà vẫn chống chọi được với tuyết mùa đông khắc nghiệt và các trận bão dữ dội vào cuối hè.

Một điểm thú vị nữa là người dân ở đây vốn sống bằng nghề nuôi tằm, họ không xây khu vực nuôi tằm riêng mà thiết kế nhà thành 2 tầng, tầng trệt để ở và tầng trên để nuôi tằm.

Hiện nay một số nhà trong làng được dùng làm khu tham quan nhưng những nhà còn lại vẫn còn người ở và được dùng làm khu nhà trọ.

Thực ra làng này do nằm ở khu vực địa hình khá phức tạp nên đa số đến đây vẫn là Tây ( là tôi nói chung chung Châu Âu, Châu Mỹ hầm bà xèng) và Trung Quốc (dân này chắc khỏi để cập, đâu chả thấy ). Khách Việt Nam thì vẫn chủ yếu tập trung vào mấy điểm như Osaka. Tokyo, Kyoto chứ chưa dám đi xa hơn.

Tôi cũng vì chuyện di chuyển lằng nhằng mà đến tận năm rồi cũng mới đến đây được.

Đi từ Nagoya thì sướng vì có tour xe buýt, chỉ mất có 6.690 yen là có hướng dẫn tiếng Anh với 1 bữa trưa.

Link: http://www.nouhibus.co.jp/english/bus_tour.html

Khổ 1 nỗi tôi ở Tokyo và bạn tôi thì chỉ có JR pass nên là chúng tôi quyết định đi tàu tốc hành ( Shinkansen).

Lộ trình như sau:

Xuất phát từ ga Tokyo, đi Shinkansen -> Ga Toyama, đổi tàu -> Ga Takayama, chuyển xe buýt -> làng Shirakawago.

Tiền tàu của tôi mất hơn 30,000 JPY khứ hồi. Công với 1 đêm ngủ lại trong làng cổ thêm 10,000 yên và tiền vé xe buýt đi từ ga Takayama đến làng nữa 5000 Yen khứ hồi. Lơ tơ mơ mất hết 50,000 Yen cho 1 trận chơi trên đời. Những lúc thế này thấy thật ghen tị với khách du lịch mua được JR pass.

Ngày lành tháng tốt, chúng tôi hừng hực khí thế đến ga đợi tàu, gặp đúng ngày tàu … muộn hẳn 1 tiếng rưỡi. Chưa kể đến khoản bạn tôi dùng JR pass, đứng xếp hàng dài dặc để mua được vé tàu. Ai tính dùng JR pass đi chơi ở Nhật, nhớ cho là những ngày thứ bảy chủ nhật thì nên tính giờ dôi ra không có lại đi trễ như chúng tôi.

Bù lại chúng tôi đi vào mùa thu nên cảnh hai bên tàu rất đẹp. Không ngớt mắt là những mảng lá đỏ vàng, thỉnh thoảng lại điểm xuyết những con suối, nước tung bọt trắng xóa. Có chỗ lại là nguyên một hồ nước, không bóng người, chỉ có những nhánh lá phong rung rinh khoe sắc đỏ trên nền nước xanh thẳm.

Bạn tôi đi du lịch châu Âu và Mỹ rồi, cũng không lạ lẫm gì với cảnh lá đỏ mà vẫn không ngớt miêng khen và bấm máy ảnh liên tục. Buồn nỗi là máy nào cho kịp tốc độ của cái tàu tốc hành và nhất là lại chụp qua cả kính dày, vẻ đẹp trên ảnh chỉ còn sót lại được phần mười.

Xuất phát muộn, tàu muộn, đường xa nhưng là 3 đứa con gái đi du lịch với nhau mà nhất là lâu ngày không gặp nên chuyện trò không ngớt rồi ngủ khì. Lúc đến ga Takayama thì trời đã tối. Trời thu lạnh về chiều, tiết đêm vùng núi cao đủ làm da thấy rởn rởn, mưa rơi lâm thâm khiến cái lạnh càng thêm thấm. Dân Tây để nguyên áo phông quần cộc nhảy xuống tàu, trong khi chúng tôi biết thân biết phận lụi cụi lục áo khoác ra mặc.

Ga xe buýt nằm ngay cạnh ga tàu. Giời thương cho kịp chuyến bus cuối cùng lên Shirakawago nên không bị mất cả đống tiền taxi, cũng không bị kẹt lại ga Takayama.

Shirakawago ANH2

Giời không thương là mưa tầm tã. Đường núi tối om chả có gì nhìn ngoài mưa, rầu thúi ruột.

Giời thương là cô chủ nhà tử tế, mang xe ra trạm xe buýt đón cả đám.

 Khuyên ai muốn ở trọ lại nhà cổ 1 đêm thì đừng cố giành mấy cái nhà trong khu tham quan làm gì, mấy chỗ đó lúc nào cũng đầy nhóc người đăng kí mà sáng 8h dân tham quan bu đến mà nhất là dân Tủng Của thì chả bao giờ biết bé bé cái mồm.

Tốt nhất là nên chọn nhà cổ cách khu tham quan tầm 5,10 phút đi xe như nhà mình ở trọ này:

http://www15.ocn.ne.jp/~kayabuki/index.html

Thường chủ nhà sẽ có xe đưa đón từ bến xe buýt đến tận nhà trọ và lên khu tham quan, cũng hay còn phòng vào thời gian cao điểm và khách trọ là người Nhật nên khá yên tĩnh.

Chỗ mình ở trọ nhìn ngoài bé bé mà vào trong cũng đủ 4 phòng dành cho 4 người ở, 1 phòng ăn, 1 phòng bếp, 1 nhà tắm, và toilet chung. Nhà cổ nên đừng hi vọng có toilet nhà tắm riêng. Có điều bù lại nhà tắm có bồn tắm bằng gỗ, sau 1 ngày mệt lả vào tắm cứ tỉnh hết cả người. Toilet thì sạch bong.

Shirakawago (1)

Cả đám về được đến nơi, vừa kịp bỏ đồ là vào ăn tối luôn. Đặc điểm của nhà trọ Nhật là họ không phục vụ món Tây, chỉ làm món Nhật, nhiều rau, đồ muối và cơm. Ai sợ ăn không hợp, nên giắt sẵn vài gói mỳ tôm và ruốc.

Shirakawago (2)

Nhà này vốn là nhà ở của 1 đại gia đình đâu vốn gồm 20 người, mà giờ còn mỗi cô chủ nhà, chồng cô và bà mẹ già. Nhà chính giống y hệt trong các bức poster quảng cáo về Nhật, có bếp than với con cá gỗ treo trang trí, có tủ gỗ, búp bê trang trí nghe đâu từ thời của bà cụ già. Nhìn bà già chậm rãi lau dọn những món đồ cổ, những ngón tay nhăn nheo chạm vào kỉ niệm thời gian mà tôi cảm thấy như không phải đang nhìn cảnh trước mắt mà là cảnh trong 1 bộ phim cổ với nước phim bàng bạc màu xưa.

6 giờ sáng chúng tôi tỉnh giấc. Nửa đêm tuyết rơi, đọng lại trên các luống bắp cải ngoài vườn. Bạn tôi reo lên mừng rỡ vì nàng đã chẳng có hi vọng nhìn thấy tuyết ở Nhật, muốn xem tuyết rơi phải đến Nhật vào tháng 1, tháng 2.

Cô chủ nhà đưa chúng tôi đến khu tham quan lúc 7h sáng, ôm hôn tạm biệt rồi lại tất bật quay về đón khách khác. 7h sáng, mùi cây cỏ và mùi sương sớm ngai ngái dễ chịu vô cùng.

Chúng tôi bỏ hết đồ vào locker tại trạm xe buýt. Chỉ mất 500 yen là đủ cho hành lý 3 người.

Shirakawago (3)

Khu tham quan chia thành 2 khu, khu gần trạm xe buýt là khu bảo tàng nhà cổ và khu phía bên kia cầu treo là khu tham quan chính và mua sắm.

Bản đồ

Shirakawago (4)

Ai có thời gian thì tôi khuyên là nên đi khu bảo tàng nhà cổ. Khu vực này yên tĩnh, thiên nhiên đẹp, cung cấp nhiều thông tin về lịch sử và kiến trúc của ngôi nhà đồng thời cũng là địa điểm lý tưởng để chụp ảnh. Những ngôi nhà cổ mái tranh vàng in trên nền núi xanh và sương trắng mờ hoặc in bóng xuống mặt hồ.

Shirakawago (6)

Lại có những ngôi nhà nhỏ nằm cạnh dòng suối, bên cạnh là cây hồng ra quả trĩu chịt, những quả hồng ken nhau che lấp cả 1 mảng trời.

Shirakawago (7)

Khi đã ngắm thỏa thích, lúc đó hẵng nên đi sang bên kia cầu để bắt xe buýt lên đỉnh núi. Nơi chụp bức ảnh huyền thoại “Làng Shirakawago trong đêm tuyết” đã giúp ngôi làng nuôi tằm nhỏ bé này trở nên nổi tiếng và là điểm đến của bao người trên thế giới.

Cá nhân tôi thì tôi thích nhìn làng trong nắng thu hơn, nhìn giản dị và yên lành.

Xe buýt 30 phút mơi có 1 chuyến, mất 200 yên là lên đến nơi. Trên đình lúc nào cũng có 1 đội quân khách du lịch đứng dựng máy bấm hình, ngoài ra có cả người của hiệp hội du lịch đứng chụp ảnh hộ cho khách. Họ đều nói được tiếng Anh và rất thân thiện.

Trong lúc dân tình hối hả giành chỗ đứng chụp ảnh tự sướng, tôi đi mua kem và ngồi trên một tảng đá, vừa ăn kem vừa ngắm cảnh. Bạn tôi trợn mắt “Cẩn thận không có viêm họng đó nha!” .

Tôi chỉ cười, tật xấu khó bỏ từ hồi còn ở nhà. Cứ trời lạnh là nhất định phải ra ăn kem Tràng Tiền. Giờ đứng tại một nơi mà tôi hằng mơ đến, trời lại lạnh se se như ở Hà Nội, có gì thú bằng vừa ngắm khung cảnh hữu tình vừa ăn kem?

Dăm ba câu chuyện với khách du lịch xung quanh, có nhiều người đã đến đây lần 2. Họ đến 1 lần vào mùa đông và rồi lại đến vào mùa thu, có người còn quả quyết lại đến tiếp. Cái làng nhỏ hiếu khách và dễ thương khiến người ta cứ nhớ hoài…

Sau 1 hồi mua sắm, đi loanh quanh ngắm cảnh và ăn vặt, chúng tôi lên xe buýt về lại Takayama. Bạn tôi tiếp tục hành trình đi Nagoya, Kyoto, còn tôi quay ngược về Tokyo để ngày hôm sau lại bắt đầu 1 tuần làm việc.

Gặp nhau ngắn ngủi vậy nhưng không buồn vì biết rồi còn có dịp cùng nhau đi tiếp.

Đời những đứa mê du lịch giống như gió thổi, gặp và chia tay bất tận trên những nẻo đường.

HÀ NGUYỄN (từ Tokyo)

Bình luận