Không đạp xe đi du lịch ở Okinawa – phần 2

0
[DDDL] – Chúng ta đã xem phần 1 về chuỗi trải nghiệm ở quần đảo Okinawa của Hà Nguyễn, hiện đang sống và làm việc trong ngành du lịch ở Nhật Bản. Mời các bạn theo dõi phần 2 loạt bài độc quyền của Địa Điểm Du Lịch.

Được cái trời lúc đó đã sập tối, những cơn gió biển thổi về cũng làm chúng tôi thấy dễ chịu phần nào.

Lụi cụi mãi vừa dắt xe vừa đạp, chúng tôi cũng đến được nhà trọ nhỏ nằm chênh vênh trên núi. Ngôi nhà trọ có tên Kaze no Oka, dịch nôm na là Đồi gió. Nhà gỗ đẹp, phòng rộng thênh thang cộng với ban công nhìn xuống thành phố dưới chân núi, ánh sáng của những ngôi nhà lấp lánh trong đêm đẹp đến nao lòng. Giá cho 1 phòng TWN là 6500 yen 1 người. Hai ông bà chủ nhà trọ thấy chúng tôi đạp xe lên đến tận nhà trọ, bơ phờ như 1 lũ dân tị nạn thì thương lắm, cho nước uống và lấy xe đưa xuống phố cho ăn tối.

nha nghi o Onikawa

Nhà nghỉ Kaze no Oka, từ đây có thể thấy toàn cảnh biển và thành phố Motobu

Lúc chúng tôi đến đã là 9 giờ tối, giờ này bên Nhật, những quán ăn thường đều đã đóng cửa hết, chỉ còn các quán nhậu là còn mở cửa. Cũng được, đằng nào chúng tôi cũng muốn uống tự thưởng cho nỗ lực ngày hôm nay.

Quán nhỏ nhưng đông khách, trang trí bằng vỏ ốc, bình rượu và một số loại quả của Okinawa, ngoài ra thì trông không có gì khác biệt với một quán nhậu ở nơi khác.

Đập vào mắt chúng tôi là 1 tờ quảng cáo trò chơi “Ai ăn Wasabi giỏi nhất ?”

Wasabi là một loại gia vị cay của Nhật, chuyên dùng ăn với cá sống vì nó có tính sát khuẩn cao và chống tính hàn của đồ biển. Vị cay của nó không phải là dạng cay xé lưỡi của ớt, cũng không phải vị đắng quẩn quanh đâu đó của mù tạt. Chỉ cần một miếng wasabi ăn quá đà, bạn sẽ thấy ngực nóng ran, một cơn nóng sộc lên tận óc, làm cơ quan phế quản của bạn tạm ngưng hoạt động, cùng với cảm giác ” thăng thiên” đó là nước mắt bạn sẽ tuôn trào.

Chính vì kiểu cay độc đáo đó mà nhiều người nghiện ăn wasabi và cũng rất e dè khi ăn wasabi. Đặc biệt là các đấng nam nhi, bởi đàn ông chỉ khóc khi thái hành chứ đâu được khóc vì ăn cái gì đó.

Luật của trò chơi khá đơn giản, quán đưa ra 3 miếng sushi cuộn, 1 trong 3 miếng sẽ có đẫm wasabi, người chơi phải bỏ cả miếng sushi vào mồm và nhai. Nếu người chơi ăn được hết miếng đó thì sẽ được 1 đĩa sashimi.

Trò thứ 2 cũng giống y chang có điều sẽ được 1 cái áo có logo của quán nếu chấp nhận ăn miếng sushi…bự hơn.

Một nhóm toàn những đứa khùng, khỏi phải nói là gật đầu cái rụp với 2 trò chơi.

Cái đĩa thứ nhất được đưa ra, cả nhóm bỏ mỗi đứa 1 miếng vô mồm. 2 đứa con gái 1 thằng con giai, 1 giây sau thấy thằng bé …lên cơn co giật. Chúng tôi nhìn nó mà kinh hoàng vì độ cay, nó gập người xuống bàn trông đau đớn như thể vừa bị ăn 1 cú đòn trời giáng. Lúc nó chậm chạp nhổm lên, tay che mặt, nước mắt nó không trào ra nhưng… máu mũi nó chảy.

Chúng tôi vỗ tay rần rần hoan hô nó mà mặt tái mét vì không biết wasabi có độ sát thương cao như vậy.

Nhờ ơn nó mà chúng tôi được 1 đĩa sashimi.

Còn lại đĩa trò chơi thứ 2, con nhỏ bạn tôi nhón từng miếng, ngó ngó và bỏ miếng mà nó chắc nịch kêu là có wasabi. Cắn được 1/3 miếng sushi là con nhỏ nhăn mặt bỏ lại miếng wasabi trên đĩa và chạy vào toilet.

Giữa miếng sushi, wasabi xanh loét 1 khối. Và tôi thấy đời mình còn may chán.

food Onikawa

Ai muốn chơi trò này nào?

Phần còn lại của buổi tối, chúng tôi dùng để tận hưởng đĩa sashimi, không quên gọi thêm tempura, mì ramen sườn heo đặc sản của Okinawa để tẩm bổ cho “người may mắn”, sợ để cái dạ dày đầy wasabi của nó như vầy với mấy miếng cá lèo tèo chắc mai nó nằm liệt lại khách sạn.

11h đêm, chúng tôi bắt taxi về khách sạn. Chỉ kịp tắm rửa qua loa là ngủ 1 mạch đến sáng.

Ngày thứ 2, 7h30 sáng tôi lồm cồm bò dậy. Nóng. Con nhỏ sức yếu, đêm lạnh nên tắt điều hòa.

Tôi mở cửa ban công ngó ra ngoài, 7h sáng mà nắng chói lòa, biển xa xa xanh thẳm 1 màu. Tôi bật máy điện thoại, cảm ơn giời vì thấy thằng nhỏ online trên FB, tức là vấn chưa có mệnh hệ gì sau trò chơi liều ngày hôm qua.

Chúng tôi lại khăn gói quả mướp, chụp vội tấm hình kỉ niệm với ông bà chủ nhà và lại leo lên những con ngựa sắt.

Trong kế hoạch chúng tôi lên kế hoạch leo lên 1 cái quán pizza nằm gần đó nhưng sau vị leo núi ngày hôm qua thì cái quán đó bị quăng khỏi đầu chúng tôi tuốt luốt.

Chúng tôi chạy xuống khu chợ gần đó, chợ trung tâm Motobu.

Con nhỏ kêu mấy đứa Trung Quốc cùng công ty nó kêu có mỗi cái chợ này là đáng xem mà tôi nhìn thất vọng hết sức.

Cái chợ nhỏ xíu, lèo tèo vài cái cửa hàng tạp hóa, có cái còn chưa mở cửa. Thua chợ Bến Thành, thua chợ Đồng Xuân, thua cả cái chợ quê tí teo nằm gần mấy trường đại học trên khu Cầu Giấy.

 Đạp lòng vòng 1 hồi, nản quá chúng tôi ghé vào 1 quán ăn kiếm bữa sáng.

cho que nha

Thua chợ quê ở nhà

 Giá bình thường mà cái đĩa rõ bự. Người Nhật không có thói quen bỏ mứa, nên ăn được hơn nửa thì chúng tôi chuyển sang ngồi…gảy thức ăn, chờ đói trở lại.

Ngồi hoài mà không lôi kéo cơn thèm ăn trở lại được, chúng tôi đành cáo lỗi với bà chủ và đi tiếp.

10km để đi tới chỗ trọ kế tiếp. Tôi đếm những tấm biển chỉ mực nước biến bên ven đường cho quên quãng đường dài. Đường sạch và phủ đầy hoa 2 ven đường, những cây leo bé nhỏ chẳng đủ sức che nằng cho chúng tôi những cũng làm dịu phần nào cái nắng gắt ngày hè.

 ” Uầy, cái quán kia đẹp chưa?”

Đang mải mê nhìn theo những chiếc ô tô lướt qua mắt chúng tôi, tôi giật mình ngó qua bên kia đường theo hướng tay con bé.

Tỉ dụ chúng tôi là một đám lữ hành, thì cái quán cafe này chả khác gì ốc đảo.

 Chừng chủ quán thấy phía bên kia quán là biển chưa đủ độ giải nhiệt nên làm luôn 1 cái bể bơi nằm ngay trước quán. Lúc chúng tôi bước vô, nước đang tuôn xối xả vô bể bơi, nhìn mà sướng mắt.

Oc dao

Ốc đảo

 Quán phục vụ mấy món bánh nhẹ nhàng, nặng đô hơn thì chỉ có BBQ dành cho khách trọ lại trong mấy cái cabin ngay cạnh quán. Bước vô mấy cái cabin tiện nghi đầy đủ, có cả tivi màn hình phẳng, con nhỏ lại xúi tôi hủy cái guest house mà chúng tôi đã đặt nhưng tôi gạt di. Tính tôi ghét thay đổi nửa chừng kiểu đó, với lại tiền đâu chui vô mấy cái cabin xịn này mà ở.

Ăn uống lấy sức và chạy chơi trên bãi biển ngay sau quán 1 lúc, chúng tôi lại lên đường.

Trời chuyển âm u, đâu cách cái guest house tầm 20 phút đạp xe, chúng tôi lại chạy vào một cái quán khác tránh mưa.

Hà Nguyễn

Mời các bạn xem tiếp phần cuối

Thông tin trong bài:

Xe buýt để đi từ Naha đến Motobu: http://www.kotsu-okinawa.org/en/index_buscompany.html

Quán xe đạp Fukugi: http://www.fukugi-namiki.com/renta.html

Nhà trọ Kaze no Oka: http://www.tripadvisor.fi/Hotel_Review-g1120808-d1875980-Reviews-Kazeno_Oka-Motobu_cho_Kunigami_gun_Okinawa_Prefecture_Kyushu_Okinawa.html

Nhà trọ Musubiya: http://musubiya.co/

Bình luận

Bình luận

Bình luận