Không đạp xe đi du lịch ở Okinawa – phần cuối

0
[DDDL] – Nếu thích thú trong phần 1 và phần 2 về chuỗi trải nghiệm ở Okinawa của Hà Nguyễn, hiện đang sống và làm việc trong ngành du lịch ở Nhật Bản, mời các bạn theo dõi phần cuối trong chuỗi bài này.

Lại 1 cái quán ven biển có khung cửa sổ nhìn ra biển xanh tên là Hailu. Style của quán lần này là kiểu gia đình, bước vô quán mà tưởng như bước vô nhà dân bình thường.

hai lu

Cảnh trong quán Hailu, Motobu, Okinawa

 Không gian phòng khách ấm cúng và tiếng nhạc Jazz dịu dàng làm cho lòng tôi chùng xuống và thấy dễ chịu hơn nhiều.

Vừa nhâm nhi ly cafe tôi vừa nói chuyện với anh chủ quán về tình hình chiếm đóng của quân Mỹ tại Okinawa. Anh cho tôi biết dù tình hình đưa lên báo nghe có vẻ căng thẳng nhưng thực tế nó không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của người dân bình thường. Người dân Okinawa không ủng hộ việc Nhật Bản tăng cường kiểm soát Okinawa và cũng không có thái độ phân biệt đối xử với binh sĩ của Mỹ tại những khu căn cứ quân sự trên đảo.

Phải nói thêm hiện giờ những người trẻ tuổi tại Okinawa đều nói tiếng Nhật, nhưng những người già vẫn dùng phương ngữ và không hoàn toàn coi họ là người Nhật bởi ngày xưa Okinawa vốn là 1 đất nước nhỏ có tên là Ryukyu. Đến cách đây 50 năm, người Nhật muốn vào Okinawa vẫn phải xin visa và có được sự đồng ý của Mỹ.

Sau vài câu chuyện nhỏ đó, chúng tôi lại lên đường. Tối nay tôi chắc mẩm ở chỗ tồi tàn. Vậy mà cuối cùng lại có 1 tối vui vẻ, đời kể cũng có nhiều chuyện không ngờ.

Chỗ chúng tôi trọ đêm thứ 2 là 1 guest house nằm gần biển. Ấn tượng đầu tiên của tôi về chỗ này là cái phòng khách nhìn ra biển với la liệt ghế sofa và đệm nằm. Bạn trọ của chúng tôi lười biếng nằm đọc sách, nghe nhạc, lúc thấy chúng tôi chỉ mỉm cười và gật đầu chào

HailuHailu

Phòng khách dễ chịu của quán trọ Musubiya

 Cái guest house có tên là Musubiya, Quán Kết Nối. Nghe cái tên mà thấy đúng vì mở cửa bước vào phòng riêng, tôi chỉ thấy 1 cái phòng bé tin hin và hơi oi. Phòng riêng ở cái guest house này điển hình chỉ là chỗ để bỏ hành lí và ngủ phơi bụng mà không sợ ai nhìn thấy còn đa phần thời gian còn lại là dành cho nhau ở cái phòng khách bên ngoài. Nhưng giá khá mềm chỉ có 3500 Yen/người cho phòng riêng và 2500 Yên/người cho dormitory.

Cô chủ nhà là 1 phụ nữ ngoài 40, vui vẻ và thoáng tính. Trong nhà còn có 2 bạn gái giúp cô, đều là làm thêm. Còn lại là khách trọ, từ khắp mọi miền của Nhật đến, nghề nghiệp khác nhau nhưng đều thân thiện và dễ gần. Có lẽ đó là điểm chung của dân du lịch chấp nhận ở guest house, dễ làm thân mà vẫn độc lập tự chủ.

Nhà ở khu đồng không mông quạnh, cái siêu thị gần nhà nhất cách 30 phút đạp xe. Buổi tối mọi người có tiết mục nấu ăn và ăn chung. Hoặc ăn riêng cũng chả vấn đề gì. Nhưng ai lại bỏ lỡ cuộc vui như vậy,vì 3 đứa đều nấu ăn được cả.

Bỏ balo vào phòng, chúng tôi chạy ra biển chơi, biển cuộn sóng và không có bãi cát. Chỉ có 1 bãi đá đang đợi thủy triều lên với vô vàn các sinh vật biển mà bình thường chỉ có thể thấy trên tivi. Những con nhím biển náu mình trong các hốc đá lờ đờ cựa mình, những con sao biển ve vẩy xúc tu và cả những con cá bé xíu màu xanh thẫm đuổi nhau trong các vũng nước. Chúng tôi cẩn thận và nhìn dưới chân vừa bước dần ra phía biển, tự dưng thấy yêu Nhật thêm chút xíu vì những gì mình thấy trước mắt.

Ngắm nghía chán,chúng tôi vô lấy xe đi siêu thị. Siêu thị cách 30 phút và lại đồi núi, nhưng không có cái ba lô 10 kg nên chúng tôi đạp nhẹ không, cảm giác như mình là Tôn Ngộ Không vừa cất được quả núi trên lưng.

Vừa lúc xách đồ ra thì trời đổ mưa. Mưa Okinawa giống mưa Sài Gòn,  lẩm nhẩm xong bài ” Mưa Sài Gòn còn buồn không em” thì mưa Okinawa cũng vừa tạnh. Trời mát trong sảng khoái đủ để khiến chúng tôi trở lại thành những đứa trẻ nhỏ, vừa đua xe và cười đùa chí chóe trên đường về nhà.

Tối đến, bếp lộn nhộn người. Nấu ăn là cách tốt để làm thân với nhau, thằng nhỏ đi cùng tôi là con trai mà nấu ăn khéo, nó nấu 1 lát là đã có vài ba người bu quanh hít hà và hỏi han nó.

Tôi nấu xong sớm, chuồn đi tắm và chuẩn bị bàn ăn. Bàn ăn là bàn hút thuốc ngoài hiên, chỗ chả đủ nên mọi người phải ngồi xích lại với nhau. Mọi người hỏi han nhau, truyền tay các món ăn từ đầu bàn xuống cuối bàn để ai cũng có phần. Hôm đó có sò biển và cả rượu từ Hokkaido và Aomori nên bữa ăn thêm rôm rả. Trời trong lấp lánh sao, cỏ thơm thơm lẫn mùi đất sau mưa, ánh đèn vàng chiều sáng những nụ cười. Niềm hạnh phúc và sự bình yên là những điều thật giản đơn.

Ăn xong, chúng tôi lại tiếp tục nói chuyện, vẽ tranh tặng nhau, chơi thử đàn shamisen. Đêm nay chỉ có một, ngày mai ai về nhà nấy, biết bao giờ mới gặp lại nhau. Không nói chuyện, không chia sẻ thời gian với nhau thì còn biết làm gì.

7h sáng, tiếng rào rào bên ngoài đánh thức tôi. Ngoài trời mưa như trút nước, chớp giật đùng đùng. Con nhỏ nhìn tôi lo lắng nhưng khi tôi giơ cho nó xem dự báo thời tiết 9h sáng là tạnh mưa, nó an tâm cuộn mình vào chăn ngủ tiếp.

9h, chúng tôi tạm biệt mọi người và lại lên đường. Lần này là quay ngược về khu thủy cung để trả xe đạp. Trời mới mưa xong nên đạp cũng đỡ khổ, đâu tầm trưa thì chúng tôi về đến nơi.

Vốn con nhỏ muốn đi đến cái mũi vịnh Maeda, mà có điều cái mũi đó phải qua 2 lượt xe buýt, chưa kể giờ xuất phát là 12h mà 11h30 nó vẫn đang đủng đỉnh ngồi ăn trưa, nên là sau khi nghe anh chủ quán bánh kêu trên đó không có chi nhiều và ngay cách quán bánh 5 phút đạp xe có chỗ snorkling, chúng tôi bỏ luôn tiết mục mũi vịnh Maeda để ở lại snorkling và tắm biển.

Bãi snorkling là 1 cái vịnh san hô nhỏ, đi bộ cũng ngó được cá, phù hợp với 2 vịt cạn nhà tôi.

Thuê lấy 1 đôi giày, 1 cái kính lặn mất 1000 yen, chúng tôi tham gia vào đội hình dò dẫm bước tìm cá. Lần đầu tôi thử snorking là ở Philippine, theo tàu ra xa bờ và bơi vòng vòng ngắm cá, lần này phải đi bộ ngắm cá, thấy tức cười vì mấy lần tí ngã lộn cổ, không phải vì vịnh sâu mà vì nó nông quá mà qua cái mắt kính nhìn cứ thấy sâu nên bước quá đà. Bãi nhỏ nhưng nhiều cá nên khá đông khách du lịch, dân Nhật thì yên chứ dân Hàn Quốc ồn như cái chợ. Toàn con trai mà cười nói ầm ĩ làm tôi vừa đi vừa mất công lẩm bẩm chửi.

Chơi hết buổi chiều, chúng tôi lại bắt xe buýt về lại Naha. 7h tối, cả đám tập trung ở KokusaiDori, cái chỗ duy nhất đáng xem ở Naha. Phố toàn hàng quán bán đồ lưu niệm, in áo và các quán ăn Okinawa, quán nào cũng trưng biển có biểu diễn ca múa cố truyền.

naha market

1 khu chợ ở Naha

Đúng là về lại khu trung tâm có khác, 9h tối mà vẫn nườm nượp người, đường đầy xe, hai bên lề trồng dừa, đậm chất Mỹ như mấy con phố ở California.

Về Naha thì chỉ có mua sắm, ngày cuối rồi chuyển hết tiền mặt thành hàng lưu niệm, chúng tôi đi shopping mỏi chân là chia tay nhau về ngủ.

Ngày hôm sau, chúng tôi tha những túi đồ nặng chịch lên sân bay, may phước đi sớm nên dù thằng nhỏ bị đứng kiểm tra chán chê vì tội mang 1 con dao díp (ai bảo bay nội địa Nhật là thoải mái?) chúng tôi vẫn leo lên máy bay kịp giờ.

Thằng nhỏ quay sang tôi rưng rưng ” Lại phải về Tokyo rồi, nhưng lần này tao có nhiều kỉ niệm đẹp quá, lần đầu tiên tao đến Okinawa, lần đàu tao đi du lịch bằng xe đạp, lần đầu tao lặn biển… “

Tôi cười bảo nó “Tốt cho mày, mùa hè mới bắt đầu thôi, mày sẽ còn nhiều chuyến du lịch khác !”

Nói rồi,tôi liếc qua điện thoại lần cuối. Tokyo đang mưa, chờ đợi chúng tôi về với chút nắng ấm của Okinawa.

Hà Nguyễn

Thông tin trong bài:

Xe buýt để đi từ Naha đến Motobu: http://www.kotsu-okinawa.org/en/index_buscompany.html

Quán xe đạp Fukugi: http://www.fukugi-namiki.com/renta.html

Nhà trọ Kaze no Oka: http://www.tripadvisor.fi/Hotel_Review-g1120808-d1875980-Reviews-Kazeno_Oka-Motobu_cho_Kunigami_gun_Okinawa_Prefecture_Kyushu_Okinawa.html

Nhà trọ Musubiya: http://musubiya.co/

Bình luận

Bình luận

Bình luận